Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 148

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 148
– Ách, hai người làm cái gì vậy, mau mau đứng dậy.

Tống Thanh Thư tay trong hư không nhẹ nhàng nâng lên một chút, hai nàng liền có cảm giác trước người mình truyền đến một cỗ nhu lực nâng đỡ các nàng thẳng người đứng lên.

Hoàng Sam nữ tử liếc mắt, so với tỷ tỷ không biết võ công thì khác nhau, nàng rõ ràng trước đó Tống Thanh Thư rõ ràng có vô số cơ hội ngăn cản hai nàng quỳ xuống, nhưng hắn lại chờ cho mình quỳ xuống, thì mới giả bộ làm người tốt nâng đỡ hai người đứng lên, quả thực là đáng giận cùng cực! Tuy nhiên nàng cũng đoán chừng đối phương là đang trả thù mình trước đó kiếm chuyện với hắn đủ loại, trong lúc này cũng không biết có nên oán niệm hắn không? Hay là oán niệm chính mình?

Trong lúc nàng đang phân thần, Tống Thanh Thư chợt xuất hiện ở trước mặt nàng, gương mặt nàng cơ hồ có thể cảm nhận được hắn hơi thở ấm áp của hắn, Hoàng Sam nữ tử muốn trốn về sau, ai biết cánh tay đối phương đã giãn dài ra, lập tức ôm bờ eo nhỏ nhắn của nàng, làm cho nàng tiến thối cũng không được.

– Công tử muốn làm gì?

Hoàng Sam nữ tử tâm hoảng ý loạn, trong chớp nhoáng này, nàng cũng quên đi chính mình không chỉ có biết võ công, mà lại còn có võ công cao cường…

– Xuỵt, nói nhỏ chút!

Tống Thanh Thư cũng không có biểu hiện ra như là loại háo sắc như nàng sở liệu, ngược lại mặt ngưng trọng lại…

– Bên ngoài viện đang có hai người, đều là cao thủ, một từ hướng đông nam, một từ hướng tây nam, chúng ta mỗi người giải quyết một tên, cần phải không để cho bọn chúng phát ra âm thanh làm kinh động đến đám thị vệ.

Hoàng Sam nữ tử giờ mới hiểu được chính mình hiểu lầm hắn, nghe hắn nhắc nhở, nàng ngưng thần tĩnh khí thế thám thính, lúc này mới loáng thoáng phát giác được từ nơi hắn hai nói có người, liền âm thầm sợ hãi thán phục: “Người này mặc dù có chút tham hoa háo sắc, nhưng một thân võ công thật sự là thâm bất khả trắc. Nhưng nếu luyện đến loại tu vi trình độ này, một tên tham hoa háo sắc như hắn lại tu luyện được sao a?”

– Lúc này mà cô nương còn thất thần sao?

Tống Thanh Thư đang muốn hành động, đột nhiên phát hiện Hoàng Sam nữ tử dị thường, liền hỏi.

– Ai cần công tử lo!

Hoàng Sam nữ tử má ngọc ửng đỏ, cũng không để ý tới hắn, liền lao ra đến hướng góc đông nam.

Nhìn thấy Hoàng Sam nữ tử thân hình yểu yểu, gót sen điểm nhẹ, cả người liền phảng phất tựa như tiên tử lăng không ngự phong xông ra ngoài cửa sổ, Tống Thanh Thư cảm thán: “Nàng tuổi còn trẻ, tu vi lại có thể đạt tới công phu như như thế, Hoàng Thường không hổ là Hoàng Thường…”

Tống Thanh Thư cũng không chậm trễ, phát động khinh công Đạp Sa Vô Ngân đến cực hạn, so với khinh công Cửu Âm Chân Kinh thì cao minh hơn rất nhiều, bởi vậy hắn tuy đi sau, nhưng lại vọt tới trong viện nhanh hơn so với Hoàng Sam nữ tử.

Ẩn nấp hai người ở chỗ bóng tối trong viện tử, không ngờ tới trong nháy mắt liền có người phóng đến trước mắt, bọn chúng phản ứng cũng nhanh, bình tĩnh lập tức giơ tay lên, ám khí đầy trời liền hướng đến phía hai người Tống Thanh Thư kích bắn, đồng thời liền bay đi ra bên ngoài.

Bọn họ phản ứng đầy đủ cơ trí, nhưng nếu là cao thủ bình thường đụng phải, coi như không bị ám khí làm bị thương, thì cũng không kịp truy kích hai người, chỉ tiếc là bọn chúng đụng phải những cao thủ không phải bình thường…

Chỉ thấy Hoàng Sam nữ tử cánh tay giơ tay lên, năm ngón tay dài nhỏ kiều nộn, bạch ngọc điêu thành, trong nháy mắt liền hóa thành ảnh thủ đầy trời, đỡ lấy toàn bộ ám khí đang kích xạ đến, tiếp theo nhìn thấy tên kia đã chạy đến vài chục trượng có hơn, đôi mi thanh tú của nàng nhăn lại, hai tay đều xuất thủ, toàn bộ ám khí trong tay đều bắn ngược trở về, chỉ nghe thấy tên kia rên lên một tiếng, cả người liền ngã quỵ, thân hình run rẩy giật lên hai lần thì không còn có động tĩnh.

“Có thể đem quỷ khí âm trầm của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo đùa bỡn giống như tiên khí, nữ nhân này đúng là có bản sự.” Tống Thanh Thư mỉm cười, lúc đối mặt ám khí chạm tới mặt, cả thân thể hắn p lướt ngang qua ba thước, vừa lúc những ám khí kia lẫn mất vào trong không gian không còn một mảnh, sau đó mũi chân điểm một cái, khoảng cách vài chục trượng trong nháy mắt liền đã tới gần, tên áo đen kia đôi mắt vừa hiện lên kinh hãi, thì một bàn tay đã bóp lấy vị trí hiểm yếu của hắn:

– Nói, ai phái các ngươi đến đây?

Lúc hỏi tên áo đen thì Tống Thanh Thư xen lẫn chút ít Di Hồn đại pháp, tên áo đen kia vô thức đáp:

– Hoàng hậu… hoàng hậu nương nương phái chúng ta tới giám thị tên thái giám Tiểu Hưng Tử, hoàng hậu nương nương nói không thể để cho hắn rời đi khỏi viện tử của hắn nửa bước…

– Bùi Mạn hoàng hậu?

Tống Thanh Thư nhướng mày, thuận tay liền bóp nát cổ của tên áo đen, thực ra chính hắn cũng không ý thức được trong hai năm vừa qua hắn đã thay đổi bao nhiêu, ngay từ đầu từ đi vào cái thế giới này, hắn thậm chí còn ngh lấy trên tay tuyệt không dính vào máu tươi, chỉ tiếc hắn không phải là Sở Lưu Hương loại người nhàn vân dã hạc, một khi đã bắt đầu tranh giành thiên hạ, giết người hay không giết đã không còn là do hắn lựa chọn, từ khi được tôi luyện trong máu và lửa, bây giờ hắn so với chính mình tưởng tượng thì thủ đoạn độc ác hơn rất nhiều.

– Hỏi ra ra cái gì không vậy?

Hoàng Sam nữ tử gót sen điểm nhẹ, phiêu nhiên đến bên người Tống Thanh Thư.

– Là do hoàng hậu Bùi Mạn phái tới, chắc là hoàng hậu lo lắng tại hạ chạy trốn, sẽ làm hỏng đại kế của mình.

Tống Thanh Thư đáp.

– Cái gì đại kế?

Hoàng Sam nữ tử mờ mịt hỏi.

– Cụ thể thì tại hạ cũng không rõ lắm.

Tống Thanh Thư không muốn giải thích thêm, liền nói…

– Cô nương vừa rồi dùng thủ pháp Phích Lịch Lôi Hỏa Đạn đem ám khí kích xạ bay ngược lại, thật sự là xảo đoạt thiên công.

Hoàng Sam nữ tử lườm hắn một cái:

– Được rồi, so với khinh công của công tử, điểm công phu ấy chẳng khác gì là mèo ba chân thì tính cái gì?

Tống Thanh Thư cười hắc hắc nói:

– Cô nương nếu là mèo ba chân, thì cũng là một mèo ba chân tuyệt sắc xinh đẹp.

– Ta không phải là những nữ nhân đần độn thường ở bên cạnh công tử, sẽ bị công tử dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt.

Hoàng Sam nữ tử hừ một tiếng, liền quay người mà đi.

Tống Thanh Thư mắt trợn tròn, nữ nhân này đời trước chắc là bị ta bội tình bạc nghĩa, sao mà lúc nào cũng nhìn ta không vừa mắt như thế chứ?

– Hoàng Hậu bên kia chỉ là phái người đến giám thị tại hạ, trong thời gian ngắn hẳn sẽ không phát hiện ra hai tên áo đen xảy ra vấn đề, các người cứ ở chỗ này thì lại an toàn hơn.

Trở về phòng Tống Thanh Thư nói ra với hai nàng.

– Công tử muốn đi sao?

Triệu Phúc Kim trong lời nói lời ngầm có phẩm vị.

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Tại hạ còn có sự tình phải xử lý.

– Hừ… còn có việc gì khác, không phải muốn trở về gặp nàng công chúa thê tử kia sao.

Hoàng Sam nữ tử ngồi vào bên cạnh tỷ tỷ, lạnh nhạt nói.

Tống Thanh Thư nhún vai:

– Nếu cô nương muốn tại hạ lưu lại cũng được a, tuy nhiên trong phòng này chỉ có một cái giường, đến lúc đó chắc sẽ ủy khuất hai vị công chúa cùng tại hạ nằm chen lân với nhau một chút.

– Đi chết! Ai muốn lưu ngươi!

Hoàng Sam nữ tử nắm lên trên giường cái gối đầu liền hướng đến thân thể hắn ném qua, Tống Thanh Thư đã sớm chuẩn bị, cười ha ha liền quay người rời đi.

Đợi đến khi thân ảnh Tống Thanh Thư biến mất qua đi, Triệu Phúc Kim đột nhiên kỳ quái nhìn muội muội mình liếc một chút:

– Anh Lạc, ngươi có phải hay không là đã yêu thích Tống công tử?

Hoàng Sam nữ tử đỏ mặt:

– Tỷ tỷ suy nghĩ nghĩ cái gì lung tung, muội chỉ là không cam lòng bên cạnh hắn rõ ràng đã có rất nhiều hồng nhan tri kỷ, vậy mà còn tới chỗ này trêu hoa ghẹo nguyệt mà thôi.

Triệu Phúc Kim nhìn qua nàng:

– Hắn trêu hoa ghẹo nguyệt ai vậy? A, nhớ tới, trước đó hắn hình như hôn miệng ai đó…

– Tỷ tỷ…

Hoàng Sam nữ tử nhất thời không thuận nghe lời này, một bên thọc lét bên nách Triệu Phúc Kim một bên phản kích nói…

– Trước đó tỷ tỷ tại Thu Hương lâu, không phải cũng bị hắn vừa ôm vừa sờ…

– Phải gió ngươi!

Hai tỷ muội rất nhanh nháo thành nhất đoàn…

Ngũ công chúa đột nhiên cười nói:

– Nhìn muội kìa… mới một hồi nói chuyện, cả khuôn mặt đã đỏ bừng lên, quả thật càng nhìn muội càng cảm thấy đáng yêu, không nghĩ tới muội vẫn là xấu hổ như vậy!

Nói xong vươn tay ra, sờ lên khuôn mặt của Hoàng Sam nữ tử.

– Tỷ tỷ… đừng mò mẫm nói chuyện hồ đồ!

Hoàng sam nữ tử gắt giọng, thẹn thùng vô hạn, liền muốn tách ra, Ngũ công chúa đột nhiên dùng ngón trỏ nâng lên cái cằm nàng, tựa đầu dò xét lại hôn lên đôi môi anh đào đỏ bừng của Hoàng sam nữ tử…

Cái này là cả kinh bị dọa thật chứ không phải chuyện đùa, Hoàng sam nữ tử kinh hãi, vội vàng đem đầu dời qua một bên:

– Không… không được…

Đang muốn đứng lên, thì cả người của Ngũ công chúa đã chồm tới, đem nàng đặt nằm ở bên dưới giường, Hoàng sam nữ tử nôn nóng:

– Tỷ tỷ… không được nháo nhào như vậy…

Ngũ công chúa tươi cười, mặt kề mặt nhìn thẳng Hoàng sam nữ tử nói:

– Anh Lạc… chúng ta đều là nữ nhân, thì sợ cái gì chứ.

Hoàng sam nữ tử hoảng sợ, liều mình giãy giụa, đột nhiên bên bầu vú trái bị siết chặt, thì ra đã bị một tay của Ngũ công chúa bóp lấy:

– Ah! Ngũ tỷ… mau buông ra…

Một lời nói chưa xong, môi son lần nữa lại bị tỷ tỷ Ngũ công chúa phong bế, một đầu lưỡi duỗi ra xông thẳng mà vào, không ngừng tại trong khoang miệng nàng cô lỗ nhấp nhô quấn lấy, bị khiếp sợ Hoàng sam nữ tử hai con mắt trừng trừng vừa tròn vừa lớn, bất lực phát ra tiếng um um…

Ngũ công chúa đầu lưỡi lần nữa thăm dò vào trong khoang miệng Hoàng sam nữ tử, vẻ đòi hỏi này ngọt ngào mềm mại, Hoàng sam nữ tử khởi đầu còn giãy giụa, nhưng dưới sự vuốt ve thành thục của Ngũ công chúa, một loại cảm giác mỹ diệu không rõ, làm cho nàng đang ngoan cố chống lại dần dần hóa giải, Hoàng sam nữ tử biết rõ, nếu như mình bây giờ nhượng bộ thì hỏng mất, trước mắt vị tỷ tỷ này sẽ càng làm càn, chỉ là khoái cảm từ sâu trong thân thể không ngừng truyền đến, khiến cho nàng không biết phải làm sao? “Sao… lại có khả năng cùng tỷ tỷ hôn môi mà cũng sinh ra khoái cảm?” Hoàng sam nữ tử thầm mắng lấy mình, đôi bàn tay của Ngũ công chúa đã nâng lên xoa bóp trước ngực hai bầu vú của nàng, Hoàng sam nữ tử chỉ cảm thấy hết lần này tới lần khác trong cơ thể dục hỏa một mực đè nén, bị Ngũ công chúa gây xích mích nhóm lên, khiến cho phía dưới thân thể của Hoàng sam nữ tử dần dần nóng lên…

Chốc sau Hoàng sam nữ tử thở dài một tiếng, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve lưng ngọc của Ngũ công chúa, hai bộ ngực của hai mỹ nữ lần lượt chen chúc, giúp nhau kề sát, đè ép tạo ra bao quanh hình dạng mê người, nóng bỏng hôn môi, càng lúc càng rừng rực rồi…

Nếu Tống Thanh còn ở nơi này, hắn có thể hảo hảo thưởng thức trước mắt bộ dạng của hai nàng, rất nhanh tóc mây tán loạn xiêm y không chỉnh tề, cảnh đẹp thân thể của hai nàng từ từ lộ ra…

Bây giờ ở chân trời phương xa cũng dần dần hơi sáng, vì để tránh cho hừng đông bị người phát hiện, Tống Thanh Thư một đường nhanh như điện chớp hướng trong phủ Đường Quát chạy trở về, tránh đi gia nhân trong phủ, hắn lặng lẽ trở lại gian phòng của mình, vừa đẩy cửa ra thì phát hiện Hoàn Nhan Ca Bích đang chống cằm tại bên cạnh bàn ngủ gà ngủ gật.

– Ngươi là ai?

Hoàn Nhan Ca Bích nghe được tiếng động liền mở to mắt, mặt kinh ngạc nhìn qua hắn.

Hoàn Nhan Ca Bích vẫn duy trì vừa rồi tư thế, một tay đỡ lấy cái cằm thanh tú, lộ ra một đoạn cổ tay phấn trắng như tuyết, bời vì vừa mới tỉnh ngủ, đôi con ngươi mê người vẫn còn phủ một tầng sương mù mị hoặc.

Ánh đèn chiếu vào trên khuôn mặt mỹ lệ tĩnh mịch của nàng, đường cong gương mặt nhu hòa thoáng như một bức tranh phác họa, không biết là lúc này ánh đèn chiếu sáng nàng, hay là nàng chiếu sáng cả gian phòng ốc, Tống Thanh Thư đột nhiên chú ý tới bên trong ánh mắt nàng kinh ngạc mờ mịt, lúc này mới biết đêm nay trải qua sự tình quá nhiều, cho nên sau khi cùng tỷ muội Hoàng Sam nữ tử cáo biệt, lại quên mang mặt nạ của Đường Quát Biện, do không có chút nào chuẩn bị, nên hắn đã đem diện mục thật sự của mình bại lộ tại trước mặt Ca Bích.

Đại não giống như bị chập mạch, Tống Thanh Thư đang nhìn tới bộ ngực cao ngất của Hoàn Nhan Ca Bích hơi chập chùng, kèm theo một tiếng thét lên cao vút, thân hình hắn liền lóe lên, trước khi nàng phát ra âm thanh thành tiếng thì hắn đã điểm trúng huyệt đạo nàng, toàn thân Ca Bích mềm nhũn, liền mềm mại ngã xuống.

Tống Thanh Thư đương nhiên không nỡ để nàng ngã xuống mặt đất cứng rắn, liền duỗi tay chụp lấy, đem nàng ôm vào trong ngực, thân thể Ca Bích rung động lòng người, tuy cách hai tầng y phục, Tống Thanh Thư lại có thể tinh tường cảm giác được thân thể nàng ấm áp co dãn kinh người.

Nhìn thấy vẻ mặt Ca Bích kinh hoàng, Tống Thanh Thư không muốn để cho nàng thụ quá nhiều kinh hãi, liền nói với nàng:

– Mỹ lệ phu nhân, tại hạ sẽ giải khai huyệt đạo, thế nhưng không được gọi người, nếu không thì tại hạ sẽ cởi xuống y phục phu nhân…

Trên gương mặt tú lệ xinh đẹp Ca Bích nhiễm lên một tầng đỏ ửng, nàng nháy mắt mấy cái, biểu thị đồng ý với điều kiện của hắn.

Tống Thanh Thư sau khi giải khai huyệt đạo của nàng, Ca Bích quả nhiên không có lớn tiếng gọi, tựa như nàng lo lắng hắn lột đi y phục của mình, nên đè thấp giọng nói, thanh âm êm dịu muốn tan chảy lòng người:

– Ngươi… ngươi đến cùng là ai đây?

– Tại hạ là ai cũng không trọng yếu…

Tống Thanh Thư lắc đầu…

– Hôm nay xông lầm vào quý phủ, thật sự là do trời đưa đất đẩy, xin phu nhân đừng có trách cứ.

Tống Thanh Thư vốn tuấn lãng phi phàm, lại trải qua nhiều mưa to gió lớn ma luyện, nên trên thân tự có một cỗ đặc thù khí chất mê người, hơn nữa hắn đối với nàng vẻ mặt ôn hòa, Ca Bích trong tâm kinh hoàng cuối cùng cũng có chút bình tĩnh lại:

– Đã… là xông lầm vào phủ, thiếp thân đương nhiên sẽ không trách cứ công tử, tuy nhiên trượng phu thiếp thân sắp trở về, công tử tốt hơn là nhanh chóng rời đi, chứ một khi làm kinh động đến hộ vệ trong phủ, chỉ sợ đến lúc đó công tử muốn rời đi thì cũng sẽ không dễ dàng như vậy.

Nhìn thấy Ca Bích rõ ràng đang sợ hãi đến mất mạng, lại vẫn có thể cưỡng chế trấn định cùng mình trao đổi, để cho có một lối thoát đồng thời lại không thiếu ý uy hiếp, nếu là kẻ đạo tặc bình thường gặp phải tình huống nàng dùng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa, chỉ sợ có thể sẽ bị nàng hù dọa, Tống Thanh Thư không khỏi cảm khái, Ca Bích bình thường tuy có một bộ dáng đoan trang yếu đuối, thực chất bên trong nàng lại kiên cường rất lợi hại, không hổ là công chúa của một nước, phần khí độ có thể giết người trong nháy mắt, cũng không biết trên đời này có được bao nhiêu nữ nhân được như nàng…

Tuy bị nàng nói ra như vậy, Tống Thanh Thư ngược lại hiện lên một chi ý chọc ghẹo, cố ý nói:

– Thị vệ trong phủ của phu nhân thì tại hạ không để vào mắt, về phần trượng phu của phu nhân, hắn đã dám để cho một thê tử xinh đẹp tuyệt luân như vậy phòng không gối chiếc, chắc hẳn cũng sẽ không mau chóng trở lại đâu.

Vừa nói hắn vừa ôm nàng hướng đến cái giường đi qua.

Hai đầu lông mày Ca Bích hiện lên t vẻ bối rối chi sắc, thanh âm có chút run rẩy đứng lên:

– Này… này ngươi muốn làm gì?

Thấy được ánh mắt run sợ của nàng, Tống Thanh Thư không đành lòng tiếp tục trêu đùa làm nàng hoảng sợ:

– Phu nhân không cần phải lo lắng, tại hạ không phải loại gian tà chi đồ, thật ra thì tại hạ cùng trượng phu của phu nhân là huynh đệ kết nghĩa.

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng đem nàng đặt lên giường, cũng không có tiến thêm một bước cử động, lại còn buông ra thân thể nàng, Ca Bích lúc này mới hơi yên lòng:

– Huynh đệ kết nghĩa sao?

– Đúng vậy, tại hạ họ Tống tên Thanh Thư, phu nhân nếu không tin, có thể đến khi Đường Quát huynh quay trở về thì hỏi hắn.

Tống Thanh Thư đáp.

– Ngươi chính là vị Kim Xà vương kia ở tại cảnh nội Sơn Đông?

Ca Bích thốt ra.

– Phu nhân biết tại hạ sao?

Lần này đến phiên Tống Thanh Thư giật mình.

Ca Bích khẽ vuốt cằm, dù sao trước đó Tống Thanh Thư lấy mấy ngàn tàn binh lại đại phá được 10 vạn tinh nhuệ Thanh Quốc, lại thêm tràng cảnh hắn là người cuối cùng đối mặt với thiết kỵ Mãn Thanh hô phong hoán vũ thực sự đã thành truyền kỳ, sớm đã truyền khắp thiên hạ, huống chi Kim Quốc cùng Thanh quốc là huynh đệ chi bang, đối với chuyện này càng là phá lệ để ý, kết quả là cho dù phân tích tìm hiểu, cũng không có người biết Tống Thanh Thư đến tột cùng là làm như thế nào mà được như vậy, nàng thân là công chúa Kim Quốc hoặc nhiều hoặc ít cũng nghe đến một số tin tức. Về hắn…

– Nếu công tử đã là huynh đệ kết nghĩa của phu quân ta, thì cũng có thể quang minh chính đại đi vào trong phủ, vì sao lại có hành động lại như vậy… lại còn lén lút điểm lấy huyệt đạo của ta chứ.

Ca Bích đột nhiên thấy được không ổn, có chút trách cứ nhìn xem hắn.

Tống Thanh Thư cười ngượng ngùng:

– Phu nhân có chỗ không biết, thân phận của tại hạ có đặc thù, nếu quang minh chính đại đi vào phủ, sợ rằng sẽ mang đến cho phu phụ các người phiền phức.

Huyệt đạo lúc này đã được giải khai, Ca Bích liền co lại đến trong góc giường, cách hắn xa xa, nghe được lời hắn giải thích, đầu tiên là mờ mịt vẫn chưa hiểu được, Kim Xà Doanh là họa lớn trong lòng của Thanh Quốc, mà Kim Quốc cùng Thanh quốc lại là huynh đệ chi quốc, đương nhiên cũng xem hắn là cừu địch, nếu như hắn quả thật nghênh ngang tiến Đường Quát phủ, chỉ sợ sẽ hình thành một trận long trời lở đất.

“Phu quân tại sao lại cùng với hắn kết bái chứ?” Ca Bích hai đầu lông mày thanh tú hiện lên vẻ u sầu, trong lòng lo lắng không thôi.

– Đêm nay khiến cho phu nhân chấn kinh, tại hạ thực sự vạn phần có lỗi, vật này coi như là tại hạ bồi tội, mong rằng phu nhân thứ lỗi.

Tống Thanh Thư từ trong ngực lấy ra một vật đưa tới trong tay Ca Bích, sau đó thân hình lóe lên liền biến mất trong đêm tối.

Thấy Tống Thanh Thư rời đi, Ca Bích toàn thân đều mềm nhũn ngã nhìn trong tay khối Ngọc Bích kia xanh biếc sáng long lanh, mặt ngoài còn có tựa như một tầng quang hoa trong suốt lưu động, hiển nhiên đây là vật phi phàm, nghĩ đến chính mình bên trong cái tên cũng có chữ Bích, liền cười một tiếng:

– Người này chọn lễ vật đúng là cũng có lòng suy nghĩ.

Thực ra khối ngọc bích này là do chính Đường Quát Biện tại Khai Phong Thành đã tìm kiếm vì thê tử của mình mà chuẩn bị lễ vật, chỉ tiếc hắn không còn có cơ hội để tận tay đưa tới cho thê tử mình, Tống Thanh Thư vừa rồi linh cơ nhất động, cũng xem như hoàn thành cho Đường Quát Biện một cái nguyện vọng.

– Phu nhân, phu nhân…

Tống Thanh Thư không có đi xa, hắn vọt đến nơi mà ánh mắt của Ca Bích không thể theo tới, cấp tốc móc ra mặt nạ của Đường Quát Biện đeo lên, quan sát trên thân không có sơ hở gì, rồi lập tức trở về, vừa lúc nhìn thấy Ca Bích đang ngồi ở trên giường ngẩn người, liền đi tới bên người nàng lung lay bả vai.

Ca Bích cái này mới giật mình thanh tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn thấy trượng phu của mình đang đứng ở trước mắt, đôi tròng mắt trong nháy mắt liền bịt kín một tầng hơi nước, cả người lập tức bổ nhào vào lòng Tống Thanh Thư ôm ấp:

– Thối phu quân, phu quân hư hỏng, huynh làm sao đến bây giờ mới quay trở về!

Tống Thanh Thư thân thể cương cương, do dự một chút phương mới đưa tay để tới trên vai nàng:

– Phu nhân, đã xảy ra chuyện gì?

Đáp lại lời hắn là bờ môi ngọt ngào nóng rực của Ca Bích phủ lên miệng hắn, Tống Thanh Thư có chút mất tập trung, thì một đầu lưỡi đinh hương mềm mại phấn nộn đã gõ mở hàm răng của hắn duỗi vào…

Tống Thanh Thư biết Ca Bích vừa rồi có thể bị dọa sợ, lúc đầu chuẩn bị lời nói để dỗ dành nàng, nào ngờ còn chưa mở miệng, thì đã bị môi đỏ ấm áp mềm mại của nàng chặn lại…

– Um… phu nhân…

Tống Thanh Thư rốt cục cũng rảnh rỗi sau khi cùng nàng mút hút quấn quanh hai đầu lưỡi cùng một chỗ một hơi thật dài, nào ngờ vừa thốt ra lời, bờ môi liền bị hai ngón tay trắng như tuyết đè lên…

– Lúc khác hãy nói, hãy ôm muội…

Tống Thanh Thư gần cả đêm bị giày vò với hoàng hậu Bùi Mạn, cũng đã mệt mỏi không chịu nổi, nào ngờ thanh âm Ca Bích phảng phất có ma lực, lập tức liền dẫn bạo trong lòng của hắn hỏa sơn.

Trong khoảng thời gian này hắn cân nhắc đến đại cục làm trọng, Tống Thanh Thư vận dụng cực đại nghị lực để khắc chế chính mình không có đụng đến một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương Ca Bích, nhưng hôm nay đã cùng hoàng hậu Bùi Mạn pha trộn hoàn toàn làm hắn thay đổi, bây giờ lại còn có Ca Bích chủ động ôm ấp yêu thương, hắn rốt cục đã bị dao động. Tay trái liền ôm lấy vòng eo nàng, tay phải giữ lấy cổ trắng tinh tế tỉ mỉ, Tống Thanh Thư đảo khách thành chủ, nặng nề hôn lên đôi môi nàng.

Lúc này hắn lại gặp may mắn, thời điểm rời khỏi hoàng cung, hắn tranh thủ tắm rửa thân thể, đổi lại bộ y phục sạch, nếu không phải vậy thì bây giờ trên người hắn chỉ sợ sẽ còn lưu lại vị đạo của hoàng hậu Bùi Mạn, hoặc là hương khí của tỷ muội Hoàng Sam nữ tử, với một Ca Bích thành thục thì không có khả năng không phát hiện ra.

Cũng là do trước đó bị Triệu Phúc Kim thông qua vị đạo, đã nhận ra thân phận chân thật của hắn, cho nên sau này hắn trở nên cẩn thận hơn chút, không nghĩ tới nhanh như vậy liền đã dùng tới.


Còn tiếp…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x