Bộ đôi sát thủ

Chương 4

trước
tiếp

Phần 4
Mưa rả rích suốt cả đêm, sáng ra lại mưa khiến Hải joh định ở nhà ngại đi học văn hoá. Nhưng nghĩ đến cảnh ở nhà một mình nằm một chỗ xem phim mà nó thấy nản nên quyết tâm mặc quần áo đến lớp.

– Nhanh lên Hải, mẹ muộn làm mất.

Bà Nga đứng ngoài phòng gọi to.

– Con xong đây mẹ.

Vì Trung mập đang bận tập trung trên tuyển nên hôm nay nó phải đi cùng mẹ.

– May quá chỉ là một cơn mưa nhỏ.

Hải nhìn ngoài sân nói với mẹ.

– Con mặc áo mưa vào đi không ướt đấy.

– Lích kích lắm. Thôi con ngồi sau chùm áo mưa của mẹ cũng được. Mưa nhỏ mà.

– Ừ thế cũng được.

Bà Nga mặc chiếc áo mưa choàng rộng ngồi lên xe cho nổ máy rồi nhìn Hải giục:

– Lên xe nhanh đi con.

Hải chậm rãi leo lên xe ngồi đằng sau mẹ vì tay nó đang bó bột muốn nhanh cũng chẳng được. Khi đã ngồi yên vị trên yên xe, Hải rúc đầu vào chiếc áo mưa choàng, ngồi sát vào lưng mẹ cho kẻo bị ướt rồi nói:

– Đi thôi mẹ!

Bà Nga từ từ nhấn ga cho xe chạy nhưng vẫn quay mặt lại dặn dò:

– Bám chắc vào mẹ kẻo ngã.

– Vâng.

Bình thường nếu ngồi sau mẹ thì Hải luôn bám hai tay vào hai bên yên. Nhưng giờ một tay tàn phế nên nó ngoan ngoãn nghe lời bám tay vào eo mẹ.

Đi được vài mét Hải nhận ra ngay mùi thơm từ tóc mẹ tỏa ra, thơm ngào ngạt cả mũi. Đang mê mẩn hít hà mùi tóc thơm thì bỗng dưng chiếc xe như dính phải ổ gà gần đầu ngõ khiến chiếc xe máy chuệch choạc. Hải theo phản xạ sợ quá bám chặt vào eo bà Nga rồi người rướn về phía trước.

– Cẩn thận mẹ! – Hải sợ quá thốt lên.

– Mẹ xin lỗi. Tại nước ngập nên mẹ không nhìn thấy ổ gà. Con bám chắc vào.

Tay Hải bây giờ hình như đã nằm ổn định ở vùng rốn bà Nga. Định rút tay lại về vị trí eo nhưng cái bụng mềm mại của mẹ như có lực hút khiến bàn tay Hải không thể nhúc nhích. Vì cái áo mưa phủ kín người nên Hải chẳng nhìn thấy gì ngoài tấm lưng của mẹ. Nó ngồi im tận hưởng sự thích thú khi bàn tay đang sờ vào cái bụng mềm ơi là mềm.

Bà Nga lái xe mắt nhìn đường nhưng đầu óc thì lại tập trung ở phần bụng mình nơi có bàn tay của Hải đang đặt ở đó.

Không hiểu sao từ cái buổi chiều hôm qua khi tắm cho Hải bỗng dưng bà hay có những suy nghĩ, những phản ứng hơi bậy với chính con trai của mình.

Hôm qua bà đã làm một việc, một việc mà bà không thể nói được với ai, một việc có lẽ chỉ có một mình bà biết mà thôi, một việc thực sự đáng xấu hổ, đó là bà đã nếm tinh trùng của chính con ruột.

Cũng chỉ vì tò mò, cũng chỉ vì nghe các chị em đồn rằng nuốt tinh trùng của trai còn zin sẽ làm cho làn da láng mịn mà không một loại kem nào có thể sánh kịp.

Nghĩ lại chuyện đó, bà Nga tự dưng nóng cả hai bên má. Tinh trùng của Hải đặc quánh, lại thơm chứ không có mùi tanh như của ông chồng. Chắc Hải được clb bồi bổ ăn uống toàn chất dinh dưỡng, cộng thêm việc không bia rượu thuốc lá nên tinh trùng của nó không có mùi. Từ tinh trùng bà Nga lại chuyển hướng nhớ lại con chim. “Sao nó lại dài và cong tớn thế nhỉ?”

– Ôi chết rồi! – Bà Nga bừng tỉnh thốt lên.

– Sao vậy mẹ? – Hải ngồi sau hỏi vì nó không nhìn thấy gì.

– Mẹ quên mất. Đi qua trường con rồi. Để mẹ quay lại.

– Mẹ đi chẳng để ý gì cả.

Bà Nga không nói gì, bà chỉ nghĩ thầm “Tại anh ý, tại cái buồi cong vút…”

Thông thường Hải chỉ học văn hoá vào buổi sáng, còn buổi chiều thì nó tập luyện cùng đội trên sân cỏ. Nhưng vì đang bị gãy tay nên nó được nghỉ tập. Hơn 6h chiều mới thấy bà Nga về, Hải càu nhàu vì nó vốn được bà cưng chiều:

– Sao hôm nay mẹ về muộn thế? Con đói quá rồi.

Bà Nga tay cầm túi đồ vừa đi vừa giải thích:

– Hôm nay cuối tuần nên mẹ hơi nhiều việc một chút. Mẹ mua thức ăn sẵn cho anh rồi đây. Gớm, muộn một chút mà đã kêu ầm lên rồi. Mai kia lấy vợ mà cứ khó tính như thế này thì vợ khó chiều lắm.

Hải cười hề hề bỗng dưng thấy thương mẹ vì một mình mẹ vất vả nuôi nó. Nó ôm chầm lấy bà Nga từ đằng sau rồi thủ thỉ:

– Con không lấy vợ đâu. Con ở với mẹ được không? Chỉ có mẹ là thương con nhất thôi.

Bà Nga được con trai nịnh nọt nghe sướng hết cả tai, hết cả mệt mỏi. Bà cười quay đầu lại mắng yêu:

– Điên. Lấy vợ thì vợ sẽ thương. Mà không lấy vợ thì bao giờ mẹ mới có cháu nội để bế?

– Hề hề. Ừ nhỉ. Nhưng con chỉ lấy đứa nào xinh như mẹ thôi.

Bà Nga hơi đỏ mặt vì được con trai khen, sung sướng khi thấy nó muốn lấy người vợ được như mình.

– Anh dạo này học đâu kiểu nịnh ghê lắm nhé. Thôi để mẹ đi thay đồ và cắm cơm nào.

Hải buông mẹ ra nhưng vẫn cố gài thêm một câu:

– Ăn xong mẹ tắm cho con nhé. Người lại hôi mù ra rồi.

– Gớm, muốn mẹ tắm cho thì cứ nói thẳng ra. Bày đặt lý do này nọ…

Bà Nga nói xong nguýt Hải một cái rồi đi xuống bếp cất đồ ăn.

Bữa tối hôm đó Hải ăn rất ngon miệng một phần vì đói, một phần vì nó thấy vui. Cả chiều mong ngóng mẹ về, bỗng dưng nó chỉ muốn mẹ ở nhà, cảm xúc mong chờ mẹ giống như đang thích một cô gái xinh đẹp nào đó.

Nhìn mẹ trong chiếc áo sơ mi hoa cài cúc kín cổ đang gắp thức ăn thì Hải bắt chuyện:

– Mẹ còn trẻ vậy mà mặc đồ như bà già sáu mươi ý.

Bà Nga không hiểu sao hôm nay con trai lại quan tâm đến chuyện ăn mặc của mình như vậy, tuy nhiên bà vẫn cúi đầu xuống nhìn bộ quần áo đang mặc trên người. Thấy bộ quần áo vải hoa cũng tương đối đẹp mà Hải lại chê nên bà hỏi:

– Bộ này đẹp mà, con nhìn thấy già à?

Hải cười giải thích:

– Con không nói bộ này xấu, nhưng mà ở nhà thì mẹ nên mặc đồ gì vừa cho thoáng mát, vừa trẻ trung chút. Ví dụ thay vì mặc cái quần dài đến gót chân, cái áo kín đến tận cổ thì mẹ hãy mặc những cái quần sooc, hay những cái váy và áo phông. Mẹ mặc như thế con đảm bảo mẹ vừa đẹp vừa trẻ như thanh niên.

Bà Nga thấy Hải nói rất đúng, nhưng bà không biết là nó thực tâm hay là có ý đồ gì không. Bà hỏi dò:

– Ôi giời. Ở nhà mặc đẹp thì có ai ngắm đâu nên mặc làm gì.

Hải như bị trúng kế nên bị lộ nguyên hình:

– Có con. Ơ thế mẹ nghĩ con là con gái à?

Bà Nga tủm tỉm cười cầm bát đứng lên chốt một câu rồi rời bàn ăn:

– Con ngắm thì có ý nghĩa gì cơ chứ. Đàn ông ngoài đường ngắm mới thích.

Hải dường như hơi ghen, nó hậm hực nói với mẹ mà như ngỡ đang nói với vợ:

– Vậy từ mai ra đường mặc hở hang cho đàn ông ngắm nhé.

– Tất nhiên. Mặc cho trẻ như ý của con mà.

Bà Nga thấy trêu Hải làm cho nó tức thì bà tỏ ra thích thú. Không muốn đôi co, bà đi lên nhà rồi một lúc sau bà quay lại trên tay cầm bộ quần áo đi vào nhà tắm. Bà dặn Hải:

– Con ăn xong cứ để bát đũa trên bàn, lát mẹ tắm xong rồi mẹ sẽ dọn cho.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x