12 Nữ Thần - Quyển 2

Chương 267

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 267
Thích Đông cắm cổ chạy hì hục, xuyên qua vách tường không gian và tiếp tục chạy ở một khối không gian khác. Trên cái đầu bóng lưỡng của Thích Đông giờ xuất hiện một cái vòng màu vàng đồng lấp lánh, nhìn kỹ mới thấy trên cái vòng này khắc hàng ngàn chữ vạn nhỏ li ti.
Thích Đông vừa chạy vừa cố gỡ cái vòng ra khỏi trán mình nhưng vô ích. Phía sau, Nghi Tịch nhỏ nhắn vẫn kiên trì đuổi theo, trên tay nàng cầm một sợi tơ màu vàng đồng hư ảo, sợi tơ này nối thẳng đến chiếc vòng trên trán Thích Đông, cảnh này dễ khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh một bé gái đang dắt heo đi dạo.
“Mô phật! Sư tỷ bỏ cuộc đi! Đệ không về đâu mà!” Thích Đông vừa chạy vừa nói.
Nghi Tịch kiên trì đuổi theo: “Sư đệ, nếu vẫn không chịu giác ngộ, ta chỉ còn cách niệm lục tự đại minh chân ngôn!”
Nói xong, Nghi Tịch chắp hai tay vừa chạy vừa niệm chú: “Án Ma Ni Bát Di Hồng!”
Câu chú vừa niệm lên, sợi tơ trên tay Nghi Tịch xuất hiện một luồng sáng vàng rực truyền thẳng đến chiếc vòng trên trán Thích Đông.
“ÉC!!!” Chiếc vòng trên đầu tỏa sáng vàng rực khiến Thích Đông kêu lên như heo rống.
Nhưng Thích Đông vẫn chạy, vừa chạy vừa mắng: “Bảo sao hồi đó sư phụ dễ dàng tặng ta chiếc vòng Kim Cô này, hóa ra sự phụ gài ta! Đau quá hu hu!”
Nghi Tịch nghe thế liền khuyên can: “Sư đệ không được hỗn! Vòng Kim Cô là một trong ba mươi hai siêu cấp thánh bảo, đâu phải muốn tặng là tặng. Sư phụ tặng đệ là muốn bảo vệ đệ, phòng khi đệ lầm đường lạc lối thôi!”
“Thả đi mà…”
“Sự đệ, chỉ cần đệ giao Đại Hồng Chung ra, sư tỷ lập tức thả đệ.”
“Có giữ đâu mà trả, hu hu…”
Nghi Tịch ngạc nhiên: “Mất rồi hả?”
“Mất đâu mà mất!”
“Chứ ở đâu?”
Thích Đông mếu máo nói: “Biết kiểu gì cũng có người đến đòi nên gửi thằng khứa kia giữ giùm rồi! Mô phật!”
“Ai giữ?” Nghi Tịch gặng hỏi.
Thích Đông lắc đầu: “Mô phật! Ngu sao nói!”
Nghi Tịch tức giận, hai gò má xinh xắn đỏ bừng, mắt tròn trợn lên, hai tay nàng chống nạnh hỏi: “Ủa em? Một trong mười hai thần bảo đó! Trấn tự chi bảo của Thiên Không Tự đó! Trộm đi còn chưa xử, lại dám đưa cho người khác nữa?”
Thích Đông tỏ ra tự tin nói: “Yên chí! Thằng đó nó ngu lắm, đệ chỉ lợi dụng nó cất giùm thôi, không mất được đâu.”
Lúc Thích Đông nói thì Dương cũng vừa xuất hiện trước một cánh cổng không gian. Nghe Thích Đông nói về một thằng ngu nào đó, trong lòng Dương thầm cười vô mặt thằng nào ngu đến mức bị Thích Đông nó lợi dụng mà không biết.
Khi thấy Dương thì Thích Đông giật mình một cái rồi liền chào hỏi Dương để đổi chủ đề: “Mô phật! Sao thí chủ đến được đây?”
Thấy vẻ mặt lấm la lấm lét của Thích Đông, Dương tỏ ra khó chịu, vừa học theo điệu bộ của Thích Đông chắp tay niệm phật vừa nói: “Mô phật! Sư bị đui à, ta vừa đến bằng cổng không gian đó!”
Sau đó Dương quay sang chắp tay chào Nghi Tịch.
Nghi Tịch cũng lễ phép chào lại, nàng trông như một bé gái nhỏ tuổi nhưng vô cùng xinh xắn, thân hình mảnh mai, da dẻ non nớt như ngọc ngà, máu cầm thú trong Dương định trỗi dậy nhưng chợt nhớ đến một bầy cầm thú đang theo dõi từ vũ trụ ảo nên hắn liền dằn lòng mình xuống.
Đã biết Nghi Tịch là sư tỷ Thích Đông, Dương rất muốn kể và bịa thêm một đống tội cho Thích Đông rồi phụ nàng bắt hắn về giam vĩnh viễn trong chùa, nhưng vì có việc quan trọng hơn nên Dương đành thôi. Thay vào đó, hắn giải thích sơ qua về Nham cho nàng nghe, vừa kể, hắn vừa kích hoạt Cửu Phẩm Liên Hoa Tâm khiến nó lờ mờ hiện ra trên trán và lờ mờ tỏa ra hoàng niệm, mục đích ngoài để thể hiện bản thân cũng liên quan đến Phật giáo còn là để khoe mẽ với Nghi Tịch.
Nghi Tịch không có thù oán với Dương, cũng đạt được một phần mục đích là tìm bắt Thích Đông, cho nên nàng không mấy nghi ngờ. Còn Thích Đông thì khỏi nói, nghe có thế lực cấp Thần đang truy sát thì mặt hắn liền xanh lè, giục Dương mau dẫn hắn tìm chỗ trốn:
“Mô phật! Trốn lẹ đi, nếu là Thần thì năm chục cái Hùng Vương Bảng hợp sức cũng chẳng làm gì nổi hắn đâu!”
… Bạn đang đọc truyện 12 nữ thần – Quyển 2 tại nguồn: https://truyen321.net/12-nu-than-quyen-2.html
Huyết Nha và Hoài Bão đứng đối diện nhau, xung quanh hai người là cuồng phong dữ dội.
Mái tóc dài đỏ rực tung bay trong gió, Huyết Nha mình trần phô ra thân hình lực lưỡng, hắn nhe hàm răng nhọn hoắt ra cười nhạo: “Ngươi có biết cách tốt nhất để khắc chế hệ phong là gì không? Là sự vững chắc! Xui cho ngươi, đó cũng chính là những gì ta hướng đến!”
Dứt câu, Huyết Nha gồng lên khiến cơ bắp vốn lực lưỡng của gã lại bành trướng, những đường gân máu nổi lên khiến cơ thể gã trở nên rực đỏ, nhiệt độ tỏa ra khiến không khí quanh cơ thể gã cũng sôi sục.
Khí thế Huyết Nha tỏa ra tạo cho người ta cảm giác như hắn là một tòa núi đá vô cùng vững chắc và mạnh mẽ. Sự vững chắc mà ngay cả giông bão cũng khó lòng xông pha.
Trước sức mạnh bành trướng của bản thân, Huyết Nha đắc ý nói: “Giao Long vốn cùng nguồn gốc với Long tộc, tuy thể chất bẩm sinh không bằng nhưng tộc ta qua nhiều đời đúc kết đã tạo ra một phương pháp luyện thể giúp Giao Long đạt đến thể chất tương đương Long tộc, Giao Long Cửu Luyện.”
“Giao Long Cửu Luyện, mỗi tầng là một quá trình rèn luyện thể chất vô cùng khắc nghiệt, từ khi mới bập bẹ biết đi, mỗi ngày ta phải chạy một trăm vòng, hít đất một trăm cái, thục xì dầu hít xà nâng tạ các kiểu thiếu điều muốn trọc đầu.”
Nói đoạn, Huyết Nha giơ tay ra, hơi nước bốc lên từ tay gã và tụ thành một đám mây nhỏ màu máu, gã nói tiếp: “Ngoài nỗ lực không ngừng, ta còn may mắn sở hữu dị thủy Huyết Vân Cuồng Vũ này, chính nó đã giúp ta ngày ngày tăng cường máu huyết và đến năm mười bảy tuổi, ta trở thành kẻ luyện đến tầng thứ tám trẻ nhất lịch sử, đó cũng là lý do người đời gọi ta là Bát Luyện.”
“Nhưng đó là trước đây! Còn bây giờ, ta đã gần tiến tới Cửu Luyện, thể chất đã tiếp cận Chân Long!” Tỏ ra rất tự tin trước sức mạnh của bản thân, Huyết Nha giơ nắm đấm về phía Hoài Bão và nói: “Đừng nói là ngươi, dù là Độc Hành xuất hiện thì ta cũng đủ sức đánh một trận!”
Khi Huyết Nha vừa nói, một vòng xoáy không gian xuất hiện, Độc Hành từ vòng xoáy thò đầu ra và nói: “Vậy luôn á hả?”
“Óe!” Huyết Nha gặp Độc Hành lập tức như chó con gặp chó dữ. Tuy bản tính ngông cuồng nhưng Huyết Nha cũng là kẻ sống theo bản năng, mà bản năng khuyên gã đừng bao giờ chọc đến Độc Hành sau một lần bị đánh cho thừa sống thiếu chết mà không cách nào phản kháng.
Thấy Huyết Nha ngoan ngoãn trước Độc Hành, Dương lắc đầu thầm nghĩ: Đúng là những thằng tự giới thiệu dông dài thì thường có cái kết rất nhảm.
Sau một hồi bị Dương đập bất tỉnh thì Độc Hành đã tỉnh lại và đúng như Dương dự tính, Độc Hành trở lại trạng thái mất trí nhớ, là Vạn lý Độc Hành của Hắc Đạo, ngoan ngoãn phục tùng mọi mệnh lệnh từ thủ lĩnh.
Sau khi bắt Huyết Nha và thuyết phục Hoài Bão, bọn Dương liền gấp rút tìm đến mục tiêu tiếp theo.
… Bạn đang đọc truyện 12 nữ thần – Quyển 2 tại nguồn: https://truyen321.net/12-nu-than-quyen-2.html
Khói bụi mù mịt, mặt đất nứt vỡ, hình chiếu ảo ảnh biến dạng tạo ra một cảnh tượng tựa như thế giới sụp đổ. Đó là tình trạng diễn ra tại khối không gian nơi Đoạn Tuyệt và Sùng Hạo giao chiến.
Lúc này trên người Sùng Hạo chi chít vết thương, trên những vết thương này có những tia điện màu xanh lục tựa như đang giúp Sùng Hạo khâu vá, chữa trị.
Đối diện, Đoạn Tuyệt dường như không có vết máu nào, chỉ có một vài vết rách trên quần áo.
Nhìn Sùng Hạo bằng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn lũ hèn mọn, Đoạn Tuyệt kiêu ngạo đánh giá: “So với lần đầu tiên bị ta đánh thì ngươi có tiến bộ đấy, nhưng vẫn còn kém xa lắm!”
Sùng Hạo không có ý phản bác, bởi sự thật là vậy. Cùng là Long thể bá vương, ưu thế thể chất của Sùng Hạo là bằng không khi so với Đoạn Tuyệt, luận về cấp bậc, kỹ thuật, phản xạ, kinh nghiệm thì Đoạn Tuyệt đều hơn hẳn Sùng Hạo, đủ thấy khoảng cách giữa Thế Hệ Phi Thường và Thế Hệ Hoàng Kim vẫn còn rất xa.
Nhưng nếu so với lần đầu chạm trán thì khoảng cách ấy đã bị rút ngắn đi rất nhiều.
Trước đối thủ vượt trội, Sùng Hạo không có ý định đầu hàng, Bạch Long lãnh địa dưới chân hắn đột nhiên mở rộng, lớp vảy rồng mọc ra trên cơ thể và một vầng linh lực trắng xóa xuất hiện bao lấy Sùng Hạo rồi hóa thành một lớp áo trắng có hoa văn hình rồng, trông vô cùng dũng mãnh oai phong và phù hợp đến nỗi tạo cho người ta cảm giác bộ trang phục này vốn được thiết kế dành riêng cho Sùng Hạo.
Từ cấp Linh Úy, người luyện hồn có thể tạo ra một lớp linh lực phóng xuất bao phủ cơ thể để phòng hộ, đến cấp Linh Tướng, lớp linh lực này có thể tạo thành một lớp giáp có hình dạng sơ khai, nhưng vì linh hồn cấp Tướng có lượng linh lực không nhiều nên lớp giáp này chỉ được sử dụng trong thời gian ngắn để tránh tiêu hao linh lực. Khi đạt đến Linh Đế, linh hồn đã đủ mạnh để duy trì lớp giáp này trong thời gian dài, cộng thêm những cảnh giới hữu hình, hữu ý đạt đến cấp cao, lớp linh lực phòng ngự sơ khai dần hóa thành một lớp trang phục thể hiện gần như chính xác cá tính và phong cách của người tạo ra nó.
Bộ trang phục đó là trang phục của linh hồn, và chỉ xuất hiện ở Linh Đế đạt đến cảnh giới nhất định nên còn được gọi là Đế Y, riêng với Chiến Hoàng như Sùng Hạo thì gọi là Hoàng Bào.
Không chỉ đẹp, độc và phong cách, Đế Y và Hoàng Bào còn tăng cường phòng ngự mà không ảnh hưởng đến sự linh hoạt của cơ thể.
Trước vẻ đẹp oai hùng của Sùng Hạo trong dạng Bạch Long Bá Vương cùng Bạch Long hoàng bào, Đoạn Tuyệt khinh bỉ nhổ toẹt một bãi nước bọt có mùi kẹo sữa rồi nói: “Cái thứ đó ta không thích mặc!”
Dứt câu, Đoạn Tuyệt bổ một đao về phía Sùng Hạo, đương đao tuy đơn giản nhưng mạnh đến mức mặt đất đứt đôi, không gian chấn động.
Trong dạng Long hóa, giác quan và phản xạ tăng mạnh nên Sùng Hạo kịp thời né đao và vung Chấn Thiên đáp trả.
Ầm!
Đường kiếm đỏ rực chém đến bị Đoạn Tuyệt giơ Ô Long Đao cản lấy, nhưng tiếp sau đó là một loạt đường kiếm khác bắn đến như những đợt sóng dữ theo nhau vỗ bờ.
Kiếm Vũ là một linh thuật phổ thông mà bất cứ ai luyện kiếm cũng có thể học và biến đổi theo phong cách riêng của bản thân. Nhưng với Sùng Hạo thì Kiếm Vũ của hắn vẫn là những động tác nguyên sơ nhất, chỉ có tốc độ và uy lực là tăng dần theo năm tháng, và cũng mạnh dần sau mỗi nhát chém bởi năng lực của Chiến Hồn.
Đường kiếm càng ngày càng mạnh, càng lúc càng dồn dập, Đoạn Tuyệt tuy có thể chống đỡ nhưng càng lúc càng bật lui, cuối cùng hắn buộc phải nhảy lên để tránh đòn.
Cùng lúc đó, Sùng Hạo cũng lao đến, lớp vảy rồng lẫn Hoàng Bào của hắn đã chuyển sang màu đỏ rực, ánh mắt hắn cũng thay đổi với hai luồng sáng đỏ mờ ảo ở hai con ngươi. Giơ Chấn Thiên qua đầu, Sùng Hạo gầm lên và bổ thanh kiếm đỏ xuống đầu Đoạn Tuyệt.
ẦM!
Đoạn Tuyệt giơ đao đỡ kịp nhưng uy lực của cú bổ khiến hắn bị ép đập chân xuống đất, mặt đất sụp xuống thành một hố tròn khổng lồ.
Một kiếm không được, Sùng Hạo bổ thêm một kiếm mười kiếm, hàng trăm kiếm, nhanh và mạnh đến nỗi Đoạn Tuyệt chỉ có thể chống đỡ mà không kịp phản đòn.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mỗi lần Chấn Thiên và Ô Long Đao va chạm là một lần trời long đất lở, lửa điện bắn tung tóe khắp nơi. Sùng Hạo điên cuồng chém kiếm, trong đôi mắt hắn lúc này dường như chỉ còn chém, chém và chém, chém bất chấp.
Cuồng Chiến, đây là trạng thái đặc biệt của Chiến Hồn, trạng thái này xảy ra trong vô thức và chỉ xảy ra khi ý chí chiến đấu của người luyện chiến hồn tăng lên cực mạnh. Vẫn là càng chiến càng mạnh, nhưng trong trạng thái Cuồng Chiến, tốc độ tăng lực sẽ được đẩy lên gấp nhiều lần, tuy nhiên sự tăng lên này chỉ xảy ra tạm thời chứ không có hiệu quả thăng cấp linh hồn vĩnh viễn.
Đoạn Tuyệt điên cuồng chống đỡ, tuy không sợ Sùng Hạo, cũng không hề yếu thế, nhưng chiến ý khủng khiếp của Sùng Hạo khiến Đoạn Tuyệt nảy sinh một áp lực vô hình, áp lực này đến từ linh cảm rằng, với ý chí mạnh mẽ khủng khiếp này thì Sùng Hạo sẽ có thể vượt qua Đoạn Tuyệt trong tương lai gần.
Và Đoạn Tuyệt không cho điều đó xảy ra!
ẦM!
Lại một đường kiếm chém xuống, nhưng lần này Sùng Hạo là người bật ngược ra rồi lùi lại mấy bước.
Đối diện, Đoạn Tuyệt vẫn đứng vững, khắp người hắn nổi lên những đường gân đen quái dị.
Hủy hoại thể xác.
“Sau thằng Dương thì mày là kẻ thứ hai khiến tao dùng đến thứ chó má này!” Đoạn Tuyệt lạnh lùng nói, Ô Long Đao trên tay hắn tựa như đang bốc khói, một luồng khói đen u ám âm tà.
Như có một khoảng lặng.
Rồi cả Đoạn Tuyệt và Sùng Hạo cùng giậm chân khiến mặt đất đổ sụp, cả hai lao vào nhau trong điên cuồng.
ẦM!!!
Khoảnh khắc va chạm như khiến trời đất sụp đổ, đôi mắt của Đoạn Tuyệt và Sùng Hạo cùng trợn trừng kinh ngạc, không phải vì sức mạnh của đối phương, mà vì cả Ô Long Đao và Chấn Thiên đều bị chặn lại bằng tay không, bởi một người thứ ba vừa xuất hiện, Độc Hành.
“Lớn hết rồi! Đừng có đánh lộn đánh lạo nữa, có gì thì anh em ngồi lại nói chuyện?” Độc Hành thu tay lại và hết lòng khuyên ngăn.
Sau đó Độc Hành kéo Đoạn Tuyệt và Sùng Hạo bước qua cổng linh cảnh để giảng hòa.
Vừa bước qua, Đoạn Tuyệt ngạc nhiên nhìn thấy Trịnh Thiên Minh đang bị phong ấn, Thích Đông bị đeo vòng và cột dây vào gốc cây ngồi im như một con cún, Ngân Hà ngồi một góc với vẻ mặt bực dọc dỗi hờn như thể vừa bị ai bắt nạt, thỉnh thoảng mắt nàng lại liếc về phía Dương, Độc Hành thì lăng xăng chạy đến bóp vai cho Dương trong khi Dương đang tranh thủ khoe khoang phét lác với nhóm Thục Trinh, Như Nguyệt, Thiên Kim và Hồng Trần.
Đoạn Tuyệt há mồm như muốn rụng hàm dưới, rồi hắn quay sang nhìn Sùng Hạo và hỏi: “Bọn nó ở vũ trụ khác hả?”

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x